truyện tranh 100 cô gái hoàn hảo
Kho truyện ngôn tình miễn phí 100%, tất cả các truyện đều đã full, update truyện liên tục. người đàn ông hoàn hảo từ ngoại hình tới giọng nói, là đối tượng luôn bị gán ghép, đồn thổi trên mặt báo. Cô bị người dì đem đến cô nhi viện, chính ở nơi này căn
truyen.com he thong truyen online lon nhat vietnam gom du the loai truyen ke ca truyen Audio, truyen nguoi lon 18+ , truyen kiem hiep, CÔ GIÁO LAN. Con Đường Hoa. CÔ GIÁO LAN . 18+ Truyện này chỉ dành cho bạn đọc tuổi từ 18 trở lên.
G Nhà xuất bản: Hà Nội Số trang: 491 Kích thước: 14 x 20,5 cm Ngày phát hành: 23-08-2011 truyện tranh full. Skip to content. 094 543 8716. phuongthaoftu96@gmail.com. thế giới dù không thực sự hoàn hảo nhưng rất yên bình của cô bỗng chốc đảo lộn. cô con gái cưng của gia đình, giờ
Tổng Hợp Citi Mở Rộng 2022. Quý Ông Hoàn Hảo (Tập 22) Thời gian chiếu: 17:00 12/09/2022 Thời lượng dự kiến: 48 phút. Báo lỗi.
Sống chủ động như LyLy trong "Nằm trong tay em", bạn gái chỉ cần có biện pháp tránh thai này! Khi quyết định bước ra khỏi vùng an toàn để đón nhận những điều mới mẻ, bạn gái nhất định phải luôn thủ sẵn "đường phòng thân" như LyLy nhé. Chủ động tìm hiểu
Antenne 1 Stuttgart Single Der Woche. Nhìn thấy nàng, Ⱡồ₦g иgự¢ tôi như vỡ tung, cổ họng tôi khô cũng có mẫu gái mà mình thích. Có người thích chân dài, có người thích mắt to, hay những ngón tay thon mảnh hay gì đó đại loại, có người còn thích cả những cô nàng ăn chậm như mèo. Dĩ nhiên tôi cũng có những ý thích của riêng mình. Như có lần trong một nhà hàng, tôi bị một nàng có cái mũi hay hay hấp dẫn. Cóc hiểu vì điều, không ai có thể xếp một cô gái 100% hoàn hảo vào hạng nào hết. Như chuyện tôi thích những cái mũi, nhưng tôi lại không thể nào nhớ ra được mũi của nàng như thế nào, đó là nếu như nàng có mũi. Tất cả những gì tôi nhớ là nàng cóc phải gái đẹp, dưng mà rất hay.…“Hôm qua lúc lang thang ngoài đường tao đã gặp em, cô gái 100% hoàn hảo”, tôi kể với bạn.“Thiệt hả? Nhìn thế nào, đẹp không?” Nó hỏi.“Không hẳn…”“Chắc là hợp nhãn mày chớ gì!”“Cóc biết nữa. Tao còn không nhớ ra gì về nhỏ. Mắt môi mũi miệng, иgự¢ to hay nhỏ… chẳng nhớ gì!”“Hay quá!”“Hehe, hay chớ sao!”“Hay cái đầu mày á!”, giọng nó vừa chán vừa mắc cười “rồi mày làm gì? có bắt chuyện với em hay không? hay đi theo…?”“Không. Tao chỉ nhẹ nhàng lướt qua em í mà thôi”Nàng đi từ đông sang tây, còn tôi thì đi từ tây sang đông. Sáng tháng tư trời thì đẹp cbn gì tôi có thể bắt chuyện được với nàng. Chỉ nửa giờ thôi cũng được. Tôi sẽ hỏi nàng thế này thế nọ thế kia, về nàng, rồi kể nàng nghe về tôi. Quan trọng nhất, tôi phải nói nàng biết vì sao, tại vì sao duyên số lại đẩy đưa để nàng và tôi, hai đứa gặp nhau tại Harajuku chẳng phải lúc nào khác mà lại vào một sáng tháng tư của năm 1981 hết sức diễm tình như thế này. Cuộc tao ngộ này hẳn phải chứa đựng điều gì đó hết sức bí ẩn, giống như một chiếc đồng hồ cũ kỹ được làm ra trong thời thì lẽ ra chúng tôi phải đi ăn trưa cùng nhau. Sau đó có lẽ là xem một bộ phim của Woody Allen, rồi ghé lại quầy bar của một khách sạn nào đó, thưởng thức một ly cocktail. Rồi biết đâu, có thể chúng tôi sẽ cùng nhau ngủ thân nhiều thứ có thể xảy ra len lỏi vào trái tim thì nàng ở đó, chỉ cách tôi chừng phải làm sao để có thể đến gần nàng, rồi mở lời?“Chào em. Em có thể dành cho tôi nửa giờ để nói chuyện không?”Tầm xàm. Vậy thì khác gì thằng bán bảo hiểm.“Xin lỗi, em có biết gần đây có tiệm giặt ủi nào không?”Không, cũng tầm xàm. Tôi còn cóc mang theo túi đồ dơ nào, nói vậy mà nàng tin mới là trực tiếp luôn?“Chào em. Em là cô gái 100% hoàn hảo của anh”Dưng mà, liệu nàng có tin tôi!? Không đâu, nàng sẽ không tin. Hoặc giả nếu tin, nàng cũng sẽ không muốn nói gì với tôi. Xin lỗi, có thể nàng sẽ nói vậy, tôi có thể là cô gái 100% hoàn hảo của anh, nhưng anh không phải là chàng trai 100% hoàn hảo của tôi. Có thể lắm chớ. Mà nếu vậy, chắc tôi xấu hổ đến ૮ɦếƭ. Tôi đã ba mươi hai, đã không còn trẻ tôi đi ngang qua một tiệm hoa tươi. Một chút hơi ấm nhẹ nhàng chạm lên da tôi. Vỉa hè đọng nước, tôi nhận ra mùi hương hoa hồng. Vẫn chưa nói chuyện được với nàng. Nàng đang mặc một cái áo ấm bằng len trắng, trên tay là một bao thư chưa dán tem. Vậy là, nàng đã viết thư cho ai đó, chắc là đã viết suốt đêm, nhìn đôi mắt mệt mỏi của nàng, tôi đoán vậy. Có lẽ, trong bao thư kia là tất cả những bí mật của rồi, chỉ thêm vài bước nữa đi qua nàng, ngoảnh nhìn lại, tôi đã lạc mất nàng. Nàng như đã tan biến vào trong đám đông người nhiên mà tôi biết được mình cần phải nói với nàng những gì. Hơi dài dòng và có lẽ là sẽ mất nhiều thời gian. Bao giờ cũng vậy, tôi hay bị lãng mạn quá mức cần sao, tôi cũng sẽ bắt đầu bằng “Ngày xửa ngày xưa…” và kết thúc “Chuyện buồn, đúng không em?”.…Ngày xửa ngày xưa, ở một nơi nào đó, có một chàng trai và một cô gái. Chàng trai mười tám, còn cô gái chỉ vừa mười sáu. Chàng trai không hề đẹp trai, cô gái cũng không hề đẹp gái. Họ rất đỗi bình thường, bình thường như tất cả những người bình thường khác. Và, họ cô đơn. Dưng họ luôn tin rằng, đâu đó trên thế giới này, đang có một chàng trai 100% hoàn hảo, một cô gái 100% hoàn hảo dành cho riêng họ. Họ luôn tin vào phép màu. Và rồi phép màu cũng ngày kia, cả hai gặp nhau tại một góc đường.“Ơn Yàng!” chàng trai nói “Anh đã chờ em mãi. Em tin không, em là cô gái 100% hoàn hảo của anh”“Và anh,” cô gái mỉm cười “anh là chàng trai 100% hoàn hảo của em. Hệt với những gì em luôn hình dung về anh. Như là trong mơ, phải không anh?”Họ ngồi xuống một băng ghế đá trong công viên, tay trong tay, cứ thế câu chuyện bắt đầu. Họ nói với nhau rất nhiều, rất nhiều. Họ không còn cô đơn nữa. Họ đã tìm thấy 100% hoàn hảo của riêng mình. Thật là kỳ diệu làm nhưng, có một chút nghi ngại len vào trong tim họ. Họ tự hỏi mọi chuyện có dễ dàng như mơ thế này không?Chàng trai lên tiếng“Chúng ta cần đựơc thử thách, chỉ một lần thôi. Nếu ta thật sự là 100% hoàn hảo dành cho nhau, sẽ có một lúc nào đó, sau này, tại một nơi nào đó, chúng ta sẽ lại gặp nhau. Và khi đó, ta đã chắc chắn biết được rằng ta là 100% hoàn hảo của nhau, mình sẽ cưới nhau. Được không em?”Cô gái trả lời, nàng đồng rồi họ chia tay nhau, cô đi về phía đông, chàng đi về phía thử thách này là vô ích, hoàn toàn vô ích. Họ đích thực là 100% hoàn hảo của nhau. Cuộc gặp gỡ của họ ngày hôm nay là một phép màu kỳ diệu. Nhưng, họ còn trẻ. Số phận đã đẩy họ đi xa, chia lìa mùa đông, cô gái và chàng trai mắc bệnh cúm. Họ bệnh rất nặng, và rồi sau nhiều tuần họ cũng qua khỏi. Thế nhưng, họ không còn nhớ gì hết. Tâm trí họ trống rỗng hệt như túi tiền của Lawrence thời trai bằng sự nỗ lực và kiên trì, họ trở lại với cuộc sống. Họ hòa nhập với xã hội như những công dân bình thường khác, sống và làm việc, và cả yêu nữa. Những cuộc tình 75% hay 85% gì gian qua đi quá nhanh, giật mình nhìn lại, chàng trai giờ đã ba mươi hai, còn cô gái đã ba sáng tháng Tư, trời rất một con đường ở Harajuku, lúc tìm mua một tách cà phê để bắt đầu ngày mới, chàng trai đi từ tây sang đông, trong khi cô gái đi từ đông sang tây để tìm bưu điện gửi một lá vô tình gặp lại nhau ở giữa đường. Những ký ức ngày xưa một thời bị đánh mất bỗng nhiên ùa về. Chúng như một thứ ánh sáng nhẹ nhàng len vào trong tim họ rồi bừng sáng lên. Họ đã nhận là cô gái 100% hoàn hảo của là chàng trai 100% hoàn hảo của nhưng, chút ánh sáng soi rọi cho những ký ức cũ kỹ đó quá yếu ớt, những ký ức của một thời mười bốn năm về trước chẳng còn có thể nào sống dậy được nữa. Họ đã đi qua nhau, chẳng nói gì, và rồi tan biến mất vào những dòng người. Mãi buồn, đúng không em?.Lẽ ra, tôi phải nói với nàng như giả Haruki Murakami
Tên Khác Perfect DuoTình trang Đang cập nhậtĐang dịch Chap 6 Tiếng ViệtTác giả Narakuni Thống kê0098082 Truyện tranh Cặp Đôi Hoàn Hảo Perfect Duo là một bộ manga 18+ của tác giả Narakuni. Truyện kể về Shawn Kang - một cậu nam sinh trung học với ước mơ trở thành họa sĩ vẽ manga thành công. Ngay từ khi còn nhỏ Shawn đã là một Otaku chính hiệu. Tình cờ trong lớp của cậu có một cô bé rất xinh xắn, cô ấy chính là hình mẫu lý tưởng cho bộ manga mới nhất của cậu. Thế nhưng người con gái với vẻ ngoài thơ ngây ấy lại có một đời sống tình dục phong phú hơn nhiều. Và vì thế mà bộ manga tình cảm lãng mạn của cậu bị biến thành hentai khi nào không hay với nam chính không ai khác chính là Shawn. Hãy cùng theo dõi bộ truyện thú vị này nhé!
Jakarta, 17 Oct từ truyện “On Seeing the 100% Perfect Girl One Beautiful April Morning”, Haruki sáng tháng Tư đẹp trời, trên con hẻm hẹp chỗ phố Harujuku của Tokyo, tôi bước qua em — Cô gái 100% hoàn hảo dành cho thật là, nàng không phải gái đẹp. Nàng bình thường theo mọi nghĩa của từ “Bình Thường”. Áo quần không có gì đặc biệt, lọn tóc sau gáy nàng vẫn bết lại theo bờ cong của cái gối nàng tựa đầu tối qua. Nàng cũng chẳng trẻ trung, cũng gần 30 chắc vậy, cho nên gọi là “cô gái” thật ra nghe cũng hơi kỳ. Thế mà, ngay từ 100 bước cách xa, tôi đã biết em là cô gái 100% hoàn hảo dành cho tôi. Giây phút tôi bắt gặp bóng hình em, lồng ngực tôi như hụt chân vào vực thẳm, và miệng tôi khô nát như đất nẻ mùa lẽ là, bạn — như bảo kẻ, cũng phải có hình mẫu phụ nữ ưa thích nào đó chứ — Một cô với chiếc mắt cá chân mảnh khảnh, hay đôi mắt mở to ngơ ngác, hay là những ngón tay thuôn dài, hay có thể cũng chả nghĩa lý gì, nhưng bạn thích một cô ăn chậm như sên. Thích vậy, chỉ đơn giản vậy thôi. Tôi dĩ nhiên cũng có khẩu vị riêng, tất nhiên. Thỉnh thoảng, lúc ngồi trong một nhà hàng, tôi có thể sẽ lén đưa mắt dòm ngó cô gái bàn bên, chỉ bởi vì tôi thích chiếc mũi của không một ai hết có thể nhất nhất là cô gái 100% hoàn hảo của gã sẽ giống hoặc gần giống cái hình mẫu gã ôm ấp trong đầu. Tôi thề là tôi thích mũi của các cô gái, ấy vậy mà tôi chẳng nhớ nỗi cái mũi của em trông ra sao — thậm chí em có cái mũi nào hay không tôi cũng chả nhớ. Tôi chỉ nhớ chắc một điều Nàng không đẹp. Vậy thôi. Thật kỳ cục.“Hôm qua, tao ngang qua cô gái 100%”, tôi nói với đứa bạn.“Rứa luôn?”, lão hỏi. “Xinh không?”“Không xinh cho lắm.”“Kiểu của mày, hả?”“Chả biết. Tao không nhớ được gì — Màu mắt hay cỡ ngực, chịu!”“Kỳ cục”“Ừ. Kỳ thiệt”“Thôi được,” lão ngán ngẩm bảo, “Rồi mày làm gì? Có tán ẻm không? Có đi theo ẻm không?”“Không. Chỉ đi xượt qua nhau trên phố.”Em bước từ đông sang tây, tôi thì đi từ tây sang đông. Vào một buổi sáng tháng Tư đẹp ước gì được chuyện trò cùng em. Nửa giờ thôi cũng đủ Chỉ là hỏi em đôi câu về chính em, rồi kể với em mấy chuyện vụn vặt về chính tôi, và — nếu mà được tôi rất muốn — diễn giải cho em hay cái sự phức tạp lạ kỳ của số phận, của cái sự rằng chúng tôi đã đi lướt qua nhau trên con hẻm hẹp chỗ phố Harajuku vào một sáng tháng Tư đẹp trời năm 1981. Cái sự mà hẳn phải chực trào trong đó vô số bí ẩn thân mật, như cái đồng hồ cổ được tạo ra vào thời mà sự hoà bình còn tràn ngập nhân hết mấy chuyện trên, rồi tôi và em sẽ ghé đâu đó ăn trưa, có thể mình cùng xem một bộ phim của Woody Allen, rồi dừng ở quầy bar nơi khách sạn nhấm nháp chút cocktails. Rồi, có thể hoạ may, mình cùng nhau lên khả năng cứ kéo đến gõ vào trái tim thì khoảng cách em và tôi thu lại còn 20 bước nên gọi em thế nào? Tôi phải nói cái gì đây?“Này em, chào buổi sáng. Mình chuyện trò một chút, em có phiền? Độ nửa tiếng?”Nhảm. Nghe như phường bán bảo hiểm.“Em cho tôi hỏi, em có tình cờ biết chỗ nào quanh đây nhận giặt ủi?”Không. Càng nhảm. Tôi có cầm theo thau chậu áo quần gì đâu. Ai mà thèm tin?Hay là chỉ đơn giản là nói thật “Chào em. Tôi nghĩ em là cô gái 100% hoàn hảo cho tôi.”Dẹp. Nàng mà tin? Kể cả nàng tin, ở đó mà chịu nói chuyện với tôi. Anh gì ơi, nàng sẽ nói, em có thể là cô gái 100% hoàn hảo của anh, nhưng mà anh đâu có phải chàng trai 100% của em. Có thể lắm chứ. Nếu tôi lâm vào cảnh đó, tôi sẽ tan nát thành một ngàn mảnh vụn. Tôi chắc sẽ không bao giờ quên được nỗi ê chề đã 32, tháng năm về sau rồi sẽ chết luôn ở giây phút và em đi qua nhau ngay trước một tiệm hoa. Cái bầu không khí nhỏ nhắn và ấm mềm chạm lên da tôi. Mùi mùn đất ẩm ướt, và tôi bắt gặp mùi hoa hồng thoang thoảng. Tôi không biết làm sao mở lời với em. Em trong chiếc áo len trắng, bên tay phải cầm chiếc phong bì màu trắng mới cứng chưa dán tem. Vậy là Em đã viết cho ai đó một lá thư, biết đâu là thức cả đêm để viết, bởi mắt em xám màu của sự thiếu ngủ. Cái phong bì kia có thể mang trong mình bao điều bí mật của bước thêm mấy bước dài, rồi ngoái lại Em đã lạc mất vào đám thì, lạ chưa, tôi bỗng biết chính xác tôi đã nên bảo gì với em. Hẳn một tràng dài, phải, dài rất dài đến độ tôi sẽ không làm sao nói thành lời cho trọn vẹn. Những ý tưởng của tôi, chả bao giờ là thực thì, tôi sẽ mở lời rằng “Có một chuyện thế này” và kết chuyện tôi sẽ bảo “Chuyện buồn, phải không em?”Có một chuyện thế này,rằng một cô gái và một chàng trai. Chàng trai 18 và cô gái 16. Chàng trai trông thường thường, và cô gái cũng trông thường thường. Họ chỉ là một chàng trai với nỗi cô đơn rất bình thường, một cô gái với nỗi cô đơn rất bình thường, như tất cả loài người với nỗi cô đơn không có gì mới lạ. Nhưng họ tin nức nở bằng cả trái tim là đâu đó trên hành tinh lạnh lùng này có chàng trai 100% hoàn hảo và cô gái 100% hoàn hảo dành cho họ. Ừ thế, họ tin vào điều kỳ diệu. Và đúng thực điều kỳ diệu đã ngày kia, cả hai tìm thấy nhau ở một góc đường nọ.“Kỳ diệu thay,” chàng trai nói. “Tôi đã tìm em suốt những năm tôi sống trên đời. Em không tin đâu, nhưng em là cô gái 100% hoàn hảo dành cho tôi”.“Anh cũng vậy,” cô gái bảo chàng trai, “Anh là chàng trai 100% hoàn hảo để dành cho em. Anh giống từng chi tiết những gì em đã hình dung. Chuyện này như một giấc mơ.”Họ ngồi cùng nhau trên ghế đá công viên, kể cho nhau nghe về những năm tháng trước đó — hết giờ nay sang giờ khác. Họ không còn cô đơn nữa. Họ đã tìm thấy và được tìm thấy thấy bởi một người 100% hoàn hảo dành cho họ. Còn gì tuyệt vời hơn tìm thấy và được tìm thấy bởi một người 100% hoàn hảo dành cho mình. Phép lạ, phép lạ của vũ họ ngồi bên nhau và chuyện trò, có một cái nhói — một cái nhói rất nhỏ, rất nhỏ của sự hoài nghi loé lên trong tim họ Chả lẽ nào mọi thứ lại dễ dàng đến vậy?Thế rồi, ở một khoản chuyển mình lặng lẽ trong cuộc trò chuyện giữa họ, chàng trai bảo cô gái, “Ta phải thử thách chúng mình đi em — Một lần thôi. Nếu chúng ra thực là 100% hoàn hảo cho nhau, thì rốt cuộc tụi mình sẽ trở về bên nhau một lúc nào đó, một khi nào đó bất kể sự đời có xô đẩy thế nào. Nếu gặp lại, thì đó là duyên phận, chúng mình biết mình thật sự là 100% dành cho nhau. Tụi mình sẽ cưới và hạnh phúc bên nhau không hối tiếc. Em nghĩ sao?”“Anh nói phải,” cô gái nói, “Chúng mình thực sự nên thử như vậy”.Và họ chia tay, cô gái đi về phía đông, và chàng trai đi về phía trò họ bày ra là thứ chẳng nghĩa lý gì. Họ đáng lẽ chẳng nên thử thách loanh quanh làm gì, vì họ chính xác là tình yêu 100% hoàn hảo cho nhau, và dù chẳng phức tạp màu mè, phép màu thực sự đã xảy ra khi họ chạm phải nhau giữa dòng đời. Nhưng, họ làm sao biết được chuyện đó, khi mà năm tháng đó họ còn trẻ. Tháng ngày trôi qua, những cơn sóng lạnh lẽo bạc tình cứ thế xoay vần họ không tiếc mùa đông, chàng trai và cô gái cùng mắc cơn ốm nặng, sốt mê man mấy tuần liền. Lúc ngấp nghé ranh giới sống chết, những ký ức họ mang theo bị giũ sạch. Khi tỉnh dậy, đầu họ rỗng như cái ống heo của trẻ thay, họ là hai người trẻ có nghị lực và quyết tâm, đã đổ bao công sức không ngừng nghỉ để tích luỹ lại từ đầu hiểu biết và kinh nghiệm của phần ký ức bị mất và hoà nhập lại cộng đồng như chưa từng có điều gì bị lãng quên. Nhờ ơn bề trên, họ trở nên những công dân mẫu mực biết chuyển từ chuyến này qua chuyến kia ở những ga tàu điện ngầm, đủ năng lực đem một lá thư bảo đảm ra gửi ngoài bưu điện. Và cả, họ thậm chí đã trải nghiệm tình yêu như bao người trưởng thành, thỉnh thoảng cũng gặp những tình yêu 75% hay có khi đến hẳn 85%.Thời gian trôi đi nhanh bất ngờ sửng sốt, mới đó chàng trai đã 32 và cô gái sáng tháng Tư đẹp trời, khi đi kiếm ly cà phê đầu ngày, chàng trai bước từ tây sang đông, trong khi cô gái, đang trên đường mang gửi lá thư bảo đảm, bước từ đông sang tây. Một vết nhoà của ký ức đã mất chợt sượt qua tim họ ở khắc giây ngắn ngủi. Cả hai thấy lồng ngực mình như hụt chân vào vực thẳm. À, họ biếtCô gái kia là cô gái 100% hoàn hảo cho trai kia là chàng trai 100% hoàn hảo cho những ký ức đẹp tươi xưa cũ giờ đã xa quá rồi và chỉ còn nhấp nháy yếu ớt. Nghĩ suy của họ đã không còn rành mạch như 14 năm trước kia. Không nói lời nào, họ đi lướt qua nhau, và biến mất vào đám đông. Mãi buồn, phải không em?Đó, vậy đó, đó là những điều mà tôi lẽ ra đã nên nói với em.
Các truyện cùng người đăng Cô bé quàng khăn đỏ và chú sói Một cô bé và một chú sói Page anime tôi đang làm World Anime/Manga VN Hoặc blog riêng của tôi tại Kho Lưu Trữ - Anu Translation Cô nắm trong đôi tay một bí mật Câu chuyện xoay quanh một nữ sinh tên Hinata. Cô mang cho mình khả năng khi được ai đó bắt tay là người đó sẽ gặp may mắn, nhưng sẽ phải trả giá mổ chút sức lực của mình. Và dần dần có nhiều người đến bắt tay với cô đồng thời sức khoẻ của cô cũng tệ đi. Trong tình thế đó, bạn của cô, Noda đã đến và... Chú mèo và tôi Một câu chuyện dễ thương giúp bạn dễ ngủ trong ngày mưa buồn bãKhông, tôi đùa đấy. Ai không có tinh thần thép thì đừng nên đọcỦng hộ blog của tôi tại Kho Lưu Trữ - Anu Translation HappyEND Riku nhảy lầu để đoàn tụ cùng người con gái tên Sachi mà cậu yêu từ rất lâu ở thế giới bên kia. Nhưng khi cậu tỉnh dậy, cậu thấy một người phụ thuỷ bí ẩn đứng ở được minh hoạ bởi Zinbei và có liên hệ từ album HappyEND của chương sẽ là mỗi bài nhạc và MV cùng tên, với 10...
Một buổi sáng tháng 4 đẹp trời, trên một con phố nhỏ hẹp trong khu phố Harujuku thời thượng của Tokyo, tôi đã đi ngang qua một cô gái hoàn hảo 100%. Nói thật với bạn, nàng chẳng đẹp đến mức đấy đâu, dù theo định nghĩa nào. Quần áo cũng chả đặc biệt. Mái tóc còn cong cong sau khi mới thức giấc không lâu. Em cũng không còn trẻ – phải gần ba mươi, chính xác thì không còn là một “thiếu nữ” nữa. Nhưng từ cách xa 50 thước tôi vẫn biết Em là cô gái hoàn hảo 100% đối với tôi. Khoảnh khắc tôi thấy em, lồng ngực tôi như réo lên và miệng tôi khô khốc như sa mạc. Có thể bạn có gu con gái đặc biệt của riêng mình – một cô gái có mắt cá chân thon, chẳng hạn, có đôi mắt to hay ngón tay thon dài, cũng có thể bạn bị thu hút bởi những cô gái dành thời gian trong bếp cho mỗi bữa ăn. Tất nhiên, tôi không ngoại lệ, tôi cũng có gu của mình chứ. Thỉnh thoảng trong nhà hàng nọ, tôi bắt gặp mình đang nhìn chằm chằm vào cô gái bàn bên cạnh vì dáng mũi nàng đẹp ghê. Nhưng không ai có thể khẳng định rằng cô gái hoàn hảo 100% của mình sẽ tương ứng với cái gu định trước kia. Dù tôi thích mũi thật đấy, nhưng tôi chẳng thể nhớ lại hình dáng mũi của nàng – mà liệu nàng có mũi không? Tất cả những gì tôi có thể nhớ chắc chắn là nàng chẳng hề xinh đẹp tuyệt vời. Lạ thật đấy. Tôi đã kể lại cho ai đó “Hôm qua trên đường, mình đã đi qua cô gái 100% hoàn hảo của mình đấy.” “Thật luôn?” người đó đáp. “Chắc là trông ưa nhìn lắm hả?” “Không hẳn.” “Vậy thì chắc trúng gu à?” “Mình không biết. Dường như mình không thể nhớ gì về nàng cả – dù là hình dáng đôi mắt hay kích cỡ ngực nàng”. “Kỳ lạ.” “Ừ. Thật kỳ lạ. ” “Vậy,” người đó tiếp, có vẻ chán rồi, “ông đã làm gì? Ra bắt chuyện với ẻm? Hay đi theo về nhà luôn?” “Không. Vừa đi ngang qua trên phố đấy thôi.” Nàng đang đi từ đông sang tây, và tôi đi từ tây sang đông. Đó là một buổi sáng tháng Tư thực sự đẹp tuyệt vời. Ước gì tôi có thể nói chuyện với em. Nửa giờ là quá đủ chỉ cần hỏi em về bản thân, kể em nghe về mình, và – điều tôi thực sự muốn làm – giải thích cho em sự phức tạp của số phận đã dẫn đến việc chúng tôi lướt qua nhau trên một con phố nhỏ ở Harajuku vào một buổi sáng tháng 4 đẹp trời năm 1981. Đây chắc chắn là thứ được nhồi nhét đầy những bí mật ấm áp, giống như một chiếc đồng hồ cổ được chế tạo khi hòa bình tràn ngập thế giới. Sau khi nói chuyện, chúng tôi sẽ ăn trưa đâu đó, có thể xem một bộ phim của Woody Allen, ghé vào quán bar của khách sạn để thưởng thức cocktail. Và nếu may mắn, có thể chúng tôi sẽ kết thúc bằng việc lên giường. Cơ hội đang gõ cửa trái tim tôi. Bây giờ khoảng cách giữa chúng tôi đã thu hẹp lại còn mười lăm thước. Làm thế nào để tiếp cận nàng? Tôi nên nói gì đây? “Chúc quí cô 1 buổi sáng tốt lành. Liệu rằng bạn có thể dành nửa giờ cho một cuộc trò chuyện nho nhỏ không?” Nực cười. Nghe như một nhân viên bán bảo hiểm vậy. “Thứ lỗi cho mình, nhưng bạn có tình cờ biết chỗ nào nhận giặt đồ trong đêm ở khu này không?” Không, điều này nghe thật nực cười. Tôi còn không mang theo đồ giặt. Ai tin được chứ? Có lẽ sự thật đơn giản là tốt nhất. “Buổi sáng tốt lành. Em chính là cô gái hoàn hảo 100% đối với anh.” Không, nàng sẽ không tin. Kể cả nếu có, có thể nàng sẽ không muốn nói chuyện với tôi. Có thể nàng sẽ nói, xin lỗi, em có thể là cô gái hoàn hảo 100% đối với anh, nhưng anh không phải là chàng trai hoàn hảo 100% của em. Nó có thể xảy ra. Và nếu tôi rơi vào hoàn cảnh đó, có lẽ tôi sẽ tan nát. Tôi sẽ không bao giờ hồi phục sau cú sốc. Tôi ba mươi hai tuổi và đã trở nên già cỗi như thế. Chúng tôi đi đến trước một cửa hàng hoa. Một khối khí nhỏ, ấm áp chạm vào da tôi. Đường nhựa ẩm ướt, và tôi bắt gặp hương thơm của hoa hồng. Tôi không dám nói chuyện với nàng. Em mặc một chiếc áo len màu trắng, và trên tay phải cầm một chiếc phong bì màu trắng rõ ràng chỉ thiếu một con tem. Thế thì có thể đoán thế này Em đã viết cho ai đó một bức thư, có lẽ là dành cả đêm viết, qua ánh mắt ngái ngủ của em. Chiếc phong bì kia có thể nắm giữ mọi bí mật mà em từng có. Tôi tiến thêm vài bước rồi quay lại Em đã biến mất giữa đám đông. Bây giờ, tất nhiên, tôi đã biết chính xác những gì tôi nên nói với em. Tuy nhiên, đó sẽ là một bài phát biểu dài, quá lâu để có thể diễn đạt một cách chính xác. Những điều tôi nghĩ ra vốn chẳng hề thực tế. Ôi trời. Nó sẽ bắt đầu bằng cụm “Ngày xửa ngày xưa” và kết thúc với câu “Câu chuyện buồn thật, phải không em?” Ngày xưa, có một chàng trai và một cô gái. Chàng trai mười tám và cô gái mười sáu. Anh ta không đẹp trai nổi bật, và cô ta không đặc biệt xinh xắn. Họ chỉ là một cậu bé cô đơn bình thường và một cô bé cô đơn bình thường, giống như tất cả những người khác. Nhưng họ tin tưởng bằng cả trái tim mình rằng ở đâu đó trên thế giới này có một chàng trai hoàn hảo 100% và một cô gái hoàn hảo 100% dành cho họ. Vâng, họ đã tin vào một điều kỳ diệu. Và điều kỳ diệu đó đã thực sự xảy ra. Một ngày nọ, cả hai tình cờ gặp nhau ở góc phố. “Điều này thật tuyệt vời,” anh nói. “Tôi đã tìm kiếm em cả đời. Em có thể không tin điều này, nhưng đối với tôi em là cô gái hoàn hảo 100%. ” “Còn anh,” cô ấy nói với anh, “là người con trai hoàn hảo 100% đối với em, chính xác như những gì em đã hình dung về anh đến từng chi tiết. Nó giống như một giấc mơ vậy.” Họ ngồi trên một chiếc ghế dài ở công viên, tay trong tay, và kể cho nhau nghe những câu chuyện của họ hàng giờ. Họ không còn cô đơn nữa. Họ đã tìm thấy và được tìm thấy bởi nửa kia hoàn hảo 100% của họ. Thật là một điều tuyệt vời khi được tìm thấy và được tìm thấy bởi nửa kia hoàn hảo 100% của bạn. Đó là một phép màu, một phép màu đến từ vũ trụ. Tuy nhiên, khi họ ngồi bên nhau trò chuyện, một chút nghi ngờ nhỏ nhoi đã bén rễ trong lòng họ Liệu có ổn không khi giấc mơ lại dễ dàng thành hiện thực đến vậy? Và vì vậy, khi cuộc trò chuyện của họ tạm lắng xuống một chút, chàng trai nói với cô gái, “Hãy tự kiểm tra bản thân – chỉ một lần thôi. Nếu chúng ta thực sự là người yêu hoàn hảo 100% của nhau, thì một lúc nào đó, ở một nơi nào đó, chúng ta sẽ gặp lại nhau mà không hề thất bại. Khi điều đó xảy ra, và ta biết rằng đôi ta là hoàn hảo 100%, bọn mình sẽ kết hôn ngay lập tức. Em nghĩ sao?” “Vâng,” cô ấy nói, “đó chính xác là những gì ta nên làm.” Và thế là họ chia tay nhau, nàng đi về phía đông, và chàng đi về phía tây. Tuy nhiên, thử nghiệm mà họ đã đồng ý thực hiện là hoàn toàn không cần thiết. Đáng lẽ họ không bao giờ nên thực hiện điều đó, bởi vì họ thực sự và thực sự là người yêu hoàn hảo 100% của nhau, và đó là một điều kỳ diệu mà họ đã từng gặp nhau. Nhưng họ không thể nào biết được điều này, khi còn trẻ. Những con sóng lạnh lùng, thờ ơ của số phận cứ thế quật ngã họ một cách không thương tiếc. Vào một mùa đông, cả chàng trai và cô gái đều trải qua trận ốm khủng khiếp, và sau nhiều tuần trôi dạt giữa sự sống và cái chết, họ đã mất hết trí nhớ về những năm trước đó của mình. Khi thức dậy, đầu họ trống rỗng như con heo đất của D. H. Lawrence trẻ tuổi. Tuy nhiên, vì 2 người họ là hai thanh niên thông minh, đầy quyết tâm, và thông qua nỗ lực không ngừng, họ đã có thể một lần nữa tiếp thu kiến thức và đủ điều kiện để trở lại làm những thành viên chính thức của xã hội. Họ đã trở thành những công dân thực sự xuất sắc, biết cách di chuyển từ tuyến tàu điện ngầm này sang tuyến tàu điện ngầm khác, có khả năng gửi một bức thư chuyển phát đặc biệt tại bưu điện. Không những vậy, họ thậm chí còn trải qua tình yêu một lần nữa, đôi khi là 75% hoặc thậm chí 85% tình yêu. Thời gian trôi nhanh đến kinh ngạc, chẳng mấy chốc chàng trai đã ba mươi hai, cô gái ba mươi. Một buổi sáng tháng 4 đẹp trời, khi đang tìm một tách cà phê để bắt đầu ngày mới, chàng trai đang đi từ tây sang đông, trong khi cô gái, định gửi một bức thư đặc biệt, đang đi từ đông sang tây, nhưng cùng đi qua con phố hẹp ở khu phố Harajuku của Tokyo. Họ lướt qua nhau ngay giữa trung tâm con phố. Những ký ức mờ nhạt nhất trong những ký ức đã mất của họ le lói trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất trong trái tim họ. Mỗi người đều cảm thấy rạo rực trong lồng ngực. Và họ biết Cô ấy là cô gái hoàn hảo 100% đối với mình. Anh ấy là chàng trai hoàn hảo 100% đối với mình. Nhưng ánh sáng ký ức của họ đã quá yếu, và suy nghĩ của họ không còn rõ ràng như những năm trước. Không nói một lời, họ lướt qua nhau, biến mất trong đám đông. Mãi mãi. Câu chuyện buồn thật, phải không em? Đúng vậy, đó là những gì tôi lẽ ra nên nói với cô ấy. Nguồn Vietwriter 245
truyện tranh 100 cô gái hoàn hảo