quy phục vợ yêu
Bộ phim Thời Quá Khứ - Tình yêu Trong Sáng thuộc thể loại phim Tình Cảm của Hàn Quốc. Chae Rim - Han Jae Suk - Jang Dong Gun. Sử dụng trình duyệt Google Chrome để có trải nghiệm tốt nhất trên vn2, cài đặt Google Chrome bấm (vào đây)
Sự tình cảm, phối hợp với nhau ăn ý, "tình bể bình" của 2 vợ chồng chính là linh hồn khiến bộ ảnh thêm thu hút. Được biết, hai nhân vật chính trong bộ ảnh cổ phục ở Hội An đến từ TP.HCM. Người chồng có tên là Hóa và người vợ có tên là Trinh. Nhiếp ảnh gia Lê
Quy Phục Vợ Yêu Chương 29: Chừng Nào Em Yêu Anh Cuộc triển lãm cứ thế kéo dài trong vòng bốn tiếng đồng hồ, Lăng Tuệ sau cùng theo Phó Mặc Quân, chỉ có thể tạm biệt Chu Nam mà rời đi. Đến khi bước lên xe, nét u ám trên gương mặt Phó Mặc Quân vẫn chưa được xua tan. Anh cứ thế ngồi im lặng một góc không nói không rằng.
Bạn đang đọc truyện Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một full - Chương 2059 của tác giả Quẫn Quẫn Hữu Yêu. VIPngontinh. Thể Loại. Tôi thật sự rất thật lòng! Cô ấy quá đẹp! Khi nãy cô ấy nhìn tôi thì ánh mắt ấy cứ như một tia sét của ái tình!"
Tờ Bưu điện Hoa Nam buổi sáng (SCMP) cho biết, chủ xe đã không yêu cầu bất kỳ khoản bồi thường nào cho phần hư hại cua chiếc xe nhưng đã đề nghị cặp vợ chồng nên gửi con chó bị thương đến bác sĩ thú y để khám và chữa lành vết thương. Cặp đôi đã đồng ý với ý kiến trên và theo anh Yang con chó sau đó đã bình phục khỏe mạnh.
Antenne 1 Stuttgart Single Der Woche. Chương 60 Ngoại truyện 2 HỢP TÁC ĐÁNH GỤC BỐ!Một năm người hầu trong biệt thự thật có chút không hiểu, sau khi sinh con, đáng lẽ thiếu gia phải trở nên vui vẻ vì đứa con của mình chào đời, thế nhưng dạo gần đây gương mặt ngài ấy lẫn tính khí đều vô cùng khó khi thiếu phu nhân nằm bên cạnh, gương mặt ấy mới dãn ra đôi chưa đầy vài phút sau, một tiếng khóc vang lên, thiếu phu nhân rời khỏi người của ngài mà chạy hẳn vào ấy, họ cảm nhận được đôi mày trên gương mặt anh tuấn cau đến khi tiểu thiếu gia lớn lên được một chút. Lúc ấy ngài mới có được thời gian ở bên cạnh thiếu phu nhân nhiều là chưa được bao lâu, tiểu thiếu gia đã bò chập chững ra, miệng bi bô vài giây sau, thiếu phu nhân rời khỏi người của ngài mà chạy tới bế tiểu thiếu gia lên, sau đó hai người cùng nhau tiến vào ấy, đôi mày trên gương mặt anh tuấn lại cau chặt hơn, tính khí dường như càng lúc càng khó đến khi tiểu thiếu gia lớn hẳn, lúc ấy tâm tình của ngài đã tốt Mạnh Quỳnh nhìn chằm chằm đứa bé đang ngồi đọc sách trước mặt, gương mặt vô cùng vui vẻ, một tay túm lấy cổ áo lôi lên.“Phó Hàm Quang, con lớn rồi, chuyển qua Biệt Uyển ở cùng với ông bà và anh chị đi.”Chỉ là tiểu thiếu gia không chịu thua, tính khí vô cùng cứng nhắc, bàn tay nhỏ bé gấp quyển sách, đôi mày sắc bén cau, ra vẻ một người đàn ông trưởng thành mà hai tay khoanh lại.“Bố không phải là đang ghen với con đấy chứ?”Phi Nhung ngồi bên cạnh thấy vậy liền phì cười, cô quay qua nhìn Phó Mạnh Quỳnh một lát lại kéo Phó Hàm Quang vào lòng.“Bố làm gì ghen được, con của mẹ đáng yêu như vậy cơ mà.”Lúc ấy, đám người làm nhận ra được, đôi mày của ngài đã kẹp chặt đến mức tưởng chừng không thể dãn ra Hàm Quang nhìn quyển sách một lúc lại quay qua nhìn ông bố của mình.“Bố có thể đừng ấu trĩ như thế được không? Con là con của bố mà bố cũng ghen thì thật không biết nên nói gì.”Sau ngày hôm ấy, nhân viên trong công ty tăng ca, cuộc họp diễn ra liên Hàm Quang trong tay một quyển sách kinh tế chính trị, kể từ hôm đó ngày nào cậu bé cũng theo anh đến tập Quỳnh ngồi vị trí chính giữa của phòng họp, phía bên cạnh cậu bé nhỏ trông bộ vest giống hệt lẳng lặng học thái một người bố hoàn hảo từ đó mới bắt đầu được xây dựng hẳn Quỳnh có chút khó xử nhìn đứa con trai của mình, đây chính là phong thái trước khi anh gặp Phi Nhung , chỉ là sau khi gặp cô, phong thái cao ngạo cũng tự bay biến dường như mọi hình ảnh đều tái hiện chân thật thông qua cậu dù nói gì đi nữa, anh cũng phải tách thằng nhóc này tránh xa mẹ nó, giảm thiểu số lần ở bên cạnh Phi Nhung bé để ý được ánh mắt thì mới ngước lên, đẩy nhẹ gọng kính trên mặt, cây bút cũng theo đó xoay chuyển.“Bố nói đến việc cổ phiếu giảm do tràn dầu ở Châu Phi rồi. Tiếp tục đi, đừng để mọi người chờ.”Nộ khí trên người chủ tịch hôm ấy rất đáng nhân viên không ngừng nghĩ thầm, đúng thật là cùng một đến Biệt Uyển, đứa bé tay vẫn cầm cuốn Lăng Vi lẫn Phó Lăng Kì thấy vậy liền lấy quyển sách ra.“Em mau chơi đi, đừng có mà suốt ngày như ông cụ non thế.”Đứa bé bị giật cuốn sách gương mặt nhăn lại, chưa đầy vài giây một bàn tay to lớn đã áp lên cái đầu nhỏ của cậu mà xoa, lực có chút Mạnh Quỳnh từ trên nhìn xuống dưới, mắt ra hiệu cho hai đứa trẻ.“Bố gửi em ở lại, hai đứa nhớ chăm sóc cho em tốt đấy.”Phó Mạnh Quỳnh như trút được một gánh nặng từ hôm đó, vừa về tới nhà anh liền nhào thẳng vào lòng của Phi Nhung đang nằm trên tay cô dời tầm đặt lên trên gương mặt anh mà vuốt nhẹ.“Hàm Quang đâu rồi?”“Đang thực tập rồi, em đừng có thể lo mãi cho nó được không? Còn anh đang cô đơn đây.”Mạnh Quỳnh vui vẻ, anh bế phắt cô dậy, đạp cánh cửa vào trên nhìn xuống, bàn tay anh từ từ kéo dây váy của cô xuống, gương mặt vô cùng vui Nhung bị hành động này làm cho ngạc nhiên đôi lát nhưng rồi cũng theo là, vài phút sau đó, khi bắt đầu thì...Tiếng đập cửa phòng vang lên, bên ngoài vọng vào tiếng của ba đứa trẻ.“Bố, mau mở cửa, lần nào cũng độc chiếm mẹ như vậy thật là quá quắt.”Phó Lăng Vi và Phó Lăng Kì sau khi nghe xong câu chuyện của em út liền uất ức thay, từ đó quyết tâm thay em trả thù.“Yên tâm, anh chị sẽ giành lại mẹ từ tay bố cho em.”Hết!
Thế nào là một cuộc hôn nhân thương mại? Không cần tình yêu, chỉ cần lợi ích. Gặp nhau vài lần, không ghét là nhích. Trần Hiêu và Chung Diệc Tâm cũng bước vào hôn nhân theo cách như vậy. Hai gia đình định hôn ước, hai đương sự gặp mặt không phản đối, mọi việc cứ theo kế hoạch mà tiến hành, cũng chẳng phải là lấy người xấu xí hay biến thái gì, ngược lại đều là cực Hiêu anh tuấn giỏi giang, còn trẻ đã có sự nghiệp riêng. Chung Diệc Tâm là tiểu thư khuê các, xinh đẹp động lòng người, ngoài lễ nghĩa chuẩn mực được dạy dỗ cẩn thận ra, cô còn là một nghệ sĩ dương cầm tài năng. Nhưng mà, đó là chuyện cách đây một thời gian rồi. Chẳng ai hiểu tại sao Chung Diệc Tâm đang ở phong độ đỉnh cao như vậy, trong một đêm lại như biến mất khỏi giới này. Cô cảm thấy chẳng sao cả, mà Trần Hiêu lại càng không quan quan tâm, cho nên vào đêm tân hôn, anh cứ để mặc cô dâu ở nhà một mình trong căn biệt thự rộng lớn như vậy cho đến nửa đêm mới về nhà. Mặc dù Chung Diệc Tâm cũng chẳng để ý chuyện này lắm, nhưng dù sao cô xuất thân danh giá, chuyện cưỡng ép này cô cũng không muốn làm chút nào.“Đây là thỏa thuận ly hôn tôi đã ký tên. Trong vòng một năm tôi sẽ có được anh. Nếu tôi không làm được, tờ giấy này thuộc về anh. Nếu tôi làm được, anh thuộc về tôi. Cược không?”Trần Hiêu cảm thấy thú vị. Cược thì cược, anh không tin cô có đủ bản lĩnh trói buộc anh như vậy. Hôn nhân lợi ích thôi mà, ly hôn lúc nào cũng thế Hiêu là ai? Chính là một nhân vật lừng lẫy chốn thương trường, chuyện nhìn xa trông rộng đương nhiên là hơn người, cho nên lời anh nói không sai chút nào. Quả nhiên Chung Diệc Tâm không có bản lĩnh có được anh, nhưng mà…Người không có bản lĩnh không chỉ có mình cô. Tưởng lạnh lùng thế nào, hóa ra người ta còn chưa kịp thu phục anh thì anh đã tự mình chui đầu vào rọ, mặc dù ngoài miệng vẫn cứ hùng hồn như cũ. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAvelandThật ra, nói như vậy cũng có chút không công bằng với danh tiếng không gần sắc nữ của Trần Hiêu. Anh thật sự rất lạnh nhạt, lại còn độc miệng, lời nào nói ra cũng bén hơn dao, đâm người ta đầm đìa máu tươi. Thế nên nếu không phải là Chung Diệc Tâm, có lẽ không có bất cứ người nào có thể thuần hóa được anh. Nhưng mà, có một điều Trần Hiêu vốn không biết, sự tự tin ngày hôm đó của Chung Diệc Tâm thật ra chỉ là vỏ bọc cho một đoạn tình cảm chưa từng được nhắc tới mà sai, Chung Diệc Tâm biết anh, từ rất lâu về trước, khi cô còn là một cô bé gầy gò sống trong thế giới vặn vẹo của mẹ mình. Chính anh đã vô tình cứu cô, cũng cho cô một niềm tin mơ hồ nào đó cho đến tận bây giờ. Tiếc là anh không nhớ. Không sao, Chung Diệc Tâm tin rằng chung sống cùng nhau rồi, cô sẽ có thể khiến anh từ từ nhớ ra. Thế nhưng Chung Diệc Tâm đã lầm. Dù cho cô đã bóng gió nhiều lần, anh vẫn lơ ngơ chẳng hiểu gì. Điều khiến anh thực sự phải để tâm đến cô lại chính là tính cách và con người của cô. Cô gái trông có vẻ rất đoan chính hiểu lễ nghĩa ấy, thì ra cũng có một mặt nghịch ngợm đáng yêu không phòng bị. Cô gái trông có vẻ luôn hài lòng vui vẻ với cuộc sống ấy cũng có nỗi buồn khó giãi bày. Cô gái khuê các cao quý ấy thì ra đã từng có một quá khứ thật sự quá đớn đau…Biết được sự thật, Trần Hiêu không say cũng tự ngã. Anh dần dần quen với cuộc sống bên cạnh cô, để ý từng buồn vui của cô, quan tâm đến những thứ cô muốn làm nhưng không bao giờ nói chồng giàu để làm gì? Chính là để người ấy vì mình trải đường che ô, vì mình mà tranh thủ những điều kiện tốt nhất. Trần Hiêu làm tất cả những điều này cho Chung Diệc Tâm, vì cô xứng có tài, có tấm lòng, có hoài bão. Cô còn có cảm nảy sinh trong thời gian chung sống cùng nhau, vừa cũ vừa mới, khiến cả hai không muốn dừng lại. Chỉ tội cho tờ giấy ly hôn cá cược đêm hôm đó, không làm gì nên tội cũng bị xé làm hai mảnh.“Không ly hôn cũng được, từ bây giờ đổi lại, anh theo đuổi em!”“Trước giờ anh chưa từng theo đuổi ai, cũng không biết nên làm thế nào, thế nên.... anh chỉ có thể bám riết không buông. Em cố mà chấp nhận nhé.”Thanh niên nghiêm túc Trần Hiêu nói được làm được. Sau khi xác định người trong lòng thì cứ thế mang người ấy ra ngoài để khoe với thiên hạ thôi. Tuy rằng cái miệng vẫn độc như ngày nào, nhưng hành động thì ngọt không kể Diệc Tâm còn muốn gì hơn nữa? Cô vốn không muốn gì quá xa vời cả. Người đàn ông này đã xuất hiện từ rất sớm trong cuộc đời đen tối của cô, sau đó quay lại vào lúc cô tỏa sáng nhất. Anh đã chứng kiến thăng trầm mà cô đã trải qua, lại chính tay gầy dựng lại sự tự tin mà cô đã đánh mất. Một người như vậy, xứng đáng để cô vì anh mà cố gắng.“Em không muốn mình trong miệng người khác là vợ của người đàn ông hoàn hảo Trần Hiêu, là chị của diễn viên nổi tiếng Chung Diệc Thanh. Em muốn là chính em.”“Được, trên sân khấu em chính là nghệ sĩ tài năng Chung Diệc Tâm. Nhưng dưới sân khấu, em có thể làm bà Trần’ của anh được không?”Cũng chẳng biết là ai quy phục ai, mà có lẽ, điều này đã chẳng còn quan trọng “ Trích từ truyện.*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạCre Google/Huaban
Bảy giờ mười phút, Chung Diệc Tâm khoác cánh tay Trần Hiêu xuất hiện ở phòng hòa nhạc. Chương trình bắt đầu lúc bảy giờ ba mươi, hai người áo quần chỉn chu, khí chất xuất chúng, thu hút không ít ánh mắt tò khi hai người vào chỗ ngồi không lâu, tiếng thông báo từ trong cánh gà vang lên, cả hội trường dần yên tĩnh. Thành viên của dàn nhạc lần lượt mang theo nhạc cụ tiến vào sân khấu, mà khi Lương Tễ Thần xuất hiện cùng cây cello, Chung Diệc Tâm nghe thấy có không ít cô gái nhỏ giọng tán thưởng.“Sư huynh của tôi đấy.”, trong mắt cô không phải không có vẻ vui mừng, quả thật sư huynh đã cho cô không ít thể Hiêu nhìn thoáng qua, mặc dù không nhìn rõ gương mặt, nhưng từ dáng người và tác phong, thì đúng là người đàn ông trong clip hôm hờ hững nói “Em lấy cái loa thông báo một lần là được rồi.”Chung Diệc Tâm hừ nhẹ một tiếng, không chấp nhặt với anh, cô tập trung nhìn lên sân khấu, cố gắng để mình không nghĩ đến chuyện lúc ở nhà. Có điều, trên vành tai vẫn còn hơi ấm anh để lại, làm sao mà cô có thể xem nhẹ được?Sau cái động chạm ngắn ngủi, anh thu tay rất nhanh, như thể đó chỉ là một sai lầm vô tình mà thôi. Chung Diệc Tâm không truy cứu, đúng là cô cũng giật mình, có điều, sắp đến phần mở màn rồi, cô không có thời gian lôi thôi với nhất định là như lặng lẽ liếc Trần Hiêu một cái, lại phát hiện anh cũng đang nhìn mình. Tầm mắt giao nhau rồi lại lẳng lặng rời đi, cô giả vờ như không có chuyện gì, giở tờ giới thiệu ra nay có hai khúc nhạc, đầu tiên là bản Concerto dương cầm số 2 của Shostakovich, trên tờ giới thiệu có ghi, nghệ sĩ dương cầm Cao kể giữa cô và Cao Thanh có tồn tại khúc mắc thế nào, thì tối nay cô chỉ là một thính giả, đến đây với thái độ thưởng thức âm nhạc. Cao Thanh mặc lễ phục màu đỏ xuất hiện một cách long trọng, Chung Diệc Tâm cũng vỗ tay theo các khán giả Diệc Tâm nhìn người đàn ông bên cạnh qua khóe mắt, anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, tay đặt trên đầu gối, thái độ như lấy nhoẻn miệng nhạc bắt đầu, cô lắng nghe hết sức chăm chú. Vé Lương Tễ Thần cho là vị trí đẹp nhất, từ chỗ cô có thể vừa khéo quan sát được động tác tay của Cao Thanh. Mấy năm không gặp, kĩ năng của cô ta tiến bộ không ít, nhưng khi tiến vào chương hai thì rõ ràng là độ mạnh nhẹ chưa đạt, cao âm không đủ trong trẻo, chân giậm bàn đạp cũng hơi hỗn phải cô soi mói, nhưng người cùng ngành với nhau, không thể tập trung thưởng thức được, kiểu gì cũng sẽ xem xét dưới góc độ chuyên nghiệp. Nếu để so sánh, cô thích khúc nhạc thứ hai hiện của nhạc trưởng và các thành viên khác tất nhiên là không cần phải nói. Cô đặc biệt chú ý đến phần độc tấu cello của Lương Tễ Thần. U sầu, bi thương, đè nén không thể giãi bày, đúng như cô đã nói, Lương Tễ Thần hợp với kiểu nhạc quằn quại như thế này, quả thật là như được soạn ra dành riêng cho anh ta tuyệt nghe hết sức tập trung, hai tay nhẹ nhàng đánh tiết tấu trên đùi, hoàn toàn không để ý đến xung quanh, thậm chí cũng không biết ánh mắt của người đàn ông bên cạnh vẫn cứ bám theo cô từ nãy đến quá trình biểu diễn, có một chuyện hài hước nho nhiều người lần đầu tiên đến nghe hòa nhạc đều không biết quy tắc, đò là một bản hòa tấu được chia làm nhiều chương, giữa các chương, chỉ huy và dàn nhạc sẽ dừng lại một lát, mà lúc này thì không được vỗ tay. Trước khi khúc nhạc bắt đầu, sẽ có nhân viên hậu đài đứng ở trước hàng ghế đầu giơ biển nhắc nhở khán giả, nhưng có không ít người quá nhiệt tình, bất chấp vỗ tay rào lẽ vị nhạc trưởng sợ có người vỗ tay, nên ngay khi chương nhạc thứ hai kết thúc, ông ta không nói gì, cũng chẳng thèm lau mồ hôi, cứ thế ra hiệu cho dàn nhạc tiến vào chương tiếp theo, làm cả dàn nhạc có phần mơ Diệc Tâm bị hành động đáng yêu đó chọc cho bật Hiêu nhìn cô với vẻ khó hiểu, “Thế mà cũng buồn cười ư?”Chung Diệc Tâm đoán anh không get được điểm gây cười, anh không vỗ tay, cũng không phải là do anh biết quy tắc, mà chẳng qua là lười nhấc tay mà thôi. Vừa nghĩ thế, cô liền cảm thấy mình nên giải thích với anh một ghé vào tai Trần Hiêu, nhỏ giọng giải thích với anh. Cô vừa lại gần, mùi hương trên tóc cô cũng quấn tới theo, cộng thêm hơi thở ấm áp, làm anh cảm giác vành tai ngứa kinh khủng, lòng nao nao, về phần cô nói gì, anh không nghe tới kịp buổi hòa nhạc này, lúc chiều anh ký hợp đồng với đối tác xong liền lên máy bay vội vàng trở về, lịch trình tương đối gấp gáp. Anh không phải là người yêu thích âm nhạc cổ điển, anh vốn tưởng mình sẽ chán đến mức buồn ngủ, nhưng mọi chuyện xảy ra tối hôm nay lại thú vị hơn nhiều so với tưởng tượng của thế, ngay khi Chung Diệc Tâm ngồi thẳng lại, Trần Hiêu bỗng không muốn bỏ qua, anh kéo cổ tay cô, thấp giọng nói “Tôi không hiểu, nói lại lần nữa xem.”Chung Diệc Tâm ghét bỏ liếc anh một cái, nói rõ ràng như thế mà còn không hiểu, ngốc nhiên cô cảm thấy lo cho tương lai của tập đoàn Hành Sinh, lát nữa về phải hỏi Chung Kỳ Nhạc có mua cổ phiếu của Hành Sinh hay không, nếu có thì phải nhanh chóng bán vốn định đợi sau khi kết thúc buổi hòa nhạc sẽ giải thích cho anh, nhưng không hiểu sao Trần Hiêu cứ khăng khăng kéo tay cô lại, như thể cực kỳ tò mò về chuyện này, Chung Diệc Tâm hết cách, đành phải ghé gần lại giải thích thêm một lần nữa. Lần này thì Trần Hiêu đã hiểu, nhưng lại lắm câu hỏi hơn.“Người ở đằng sau kia gõ cái gì đấy?”“Trống định âm.”“Sao khúc này lại không có đàn piano?”“… Tại vì đây không phải là bản concerto[1] dương cầm, anh tự xem tờ giới thiệu đi.”Một lát sau, Trần Hiêu lại huých khẽ vào tay cô rồi ghé sát vào tai cô hỏi “Nhạc trưởng bao nhiêu tuổi rồi?”Chung Diệc Tâm đang định châm chọc thì vành tai vốn lạnh vì điều hòa trong thính phòng bỗng bị bờ môi ấm áp của anh chạm vào, chỉ trong chốc lát. Câu hỏi của anh rất ngắn, con chữ ít ỏi, nhưng dư chấn lại dài, khiến cho lông tơ trên tai cô cũng như dựng cả lúc hoảng hốt, dường như hiểu ra ý đồ của anh, cô không trả lời, ngoảnh mặt sang một bên, ép mình phải tập trung, nhưng mà, tay cô vẫn bị anh nắm lấy. Cô tự nói với mình, sở dĩ không tiếp tục thì thầm to nhỏ với anh nữa là vì cô không muốn làm ảnh hưởng đến những người khác, cho dù xung quanh mình cũng không thiếu những người chốc chốc lại tán gẫu với đối không phải vì tim đập quá nhanh nên cô không nói thành lời né tránh một cách tự nhiên, Trần Hiêu cũng không ép, anh nới tay ra, hai người lại bình thường trở lại, nhưng cô cảm giác, có gì đó đang lặng lẽ thay nhạc kết thúc, dàn nhạc chơi một khúc đệm sau cùng[2], rốt cuộc khán giả cũng có thể nổ một tràng pháo tay giòn giã. Chung Diệc Tâm đưa Trần Hiêu vào hậu đài, cô muốn chào hỏi Lương Tễ Thần.“Sư huynh, tối nay anh thể hiện rất tốt, cảm ơn vé của anh.”, sau đó, cô giới thiệu Trần Hiêu với Lương Tễ Thần, “Chồng em.”Hai người đàn ông lịch sự bắt tay nhau, sau đó hàn huyên đôi ba câu rồi tạm lúc này, Cao Thanh cũng trở lại sau khi ký tên cho mấy người hâm mộ, cô ta chào đón Chung Diệc Tâm bằng một vẻ mặt tươi cười rạng rỡ, “Khéo vậy, hôm trước vừa mới gặp cậu xong, đây là…”Ánh mắt của cô ta dừng trên người Trần Diệc Tâm lẳng lặng đứng chắn trước mặt Trần Hiêu, khách sáo nói “Chồng tôi.”“Tôi quên mất, giờ nên gọi cậu là cô Trần mới phải.”, giọng điệu của Cao Thanh nghe đầy ẩn ý, “Anh Trần, quả là nghe danh không bằng gặp mặt.”Trần Hiêu liếc Cao Thanh một cái, không có ý định đáp lời. Anh dùng ánh mắt hỏi Chung Diệc Tâm có muốn đi không, cô gật đầu, chỉ đợi chào tạm biệt Lương Tễ Thần nữa là nhiên có mấy tay phóng viên ùa vào, nhìn thẻ tên đeo trước ngực thì họ là phóng viên của đài truyền hình và của một tạp chí âm nhạc cổ điển trong Tễ Thần và Cao Thanh là đối tượng chính của cuộc phỏng vấn này, một lần gặp được cả hai, ai nấy đều vô cùng hưng phấn. Trong đó, có một tay phóng viên trông đứng tuổi tinh mắt nhận ra Chung Diệc cố xảy ra tại thính phòng Boston năm đó là tin tức ồn ào nhất trong giới âm nhạc cổ điển. Tuy rằng sau đó các bài báo đều đã bị dập bỏ, dần dần hạ nhiệt, cái tên Chung Diệc Tâm cũng như biến mất khỏi làng nhạc, nhưng sau khi có tin Hứa Xương Ngạn và Lương Tễ Thần về nước tổ chức lưu diễn, cái tên này lại bị đào ra.“Cô Chung Diệc Tâm, xin hỏi tối nay cô đặc biệt đến ủng hộ buổi biểu diễn của sư huynh sao?”Chung Diệc Tâm thoáng sửng sốt, cô khẽ gật đầu, không nói phỏng viên hỏi tiếp “Cô Chung Diệc Tâm, nghe nói gần đây cô mới kết hôn, trước tiên xin chúc mừng cô, mặt khác, có thể tiết lộ một chút về chân tướng của sự cố năm đó không? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với cô ở trên sân khấu vậy?”Một lời nói hất tung cả ngàn con sóng. Từ sau khi về nước, Chung Diệc Tâm chưa từng gặp phải chuyện thế này, cô có chuẩn bị tâm lý, nhưng lại tóm lấy tay Trần Hiêu theo bản năng. Giây phút đó, lòng bàn tay cô lạnh toát, cho dù cô đã cố giữ bình tĩnh, nhưng chỉ có Trần Hiêu mới cảm nhận được cô đang khẽ run lặng lẽ nhìn về phía anh, ánh mắt đầy vẻ bất lòng anh chấn động, đây là lần đầu tiên Chung Diệc Tâm để lộ vẻ yếu đuối chân thực với anh, cho dù ngày đó ở trại căn cứ bị người ta khiêu khích, nhưng cô còn chẳng biến mặt Trần Hiêu lập tức tối lại, anh cởi bỏ áo vest khoác lên người Chung Diệc Tâm, một tay ôm cô vào lòng, rồi lạnh giọng nói với tên phóng viên “Vợ tôi không cần thiết phải trả lời bất cứ câu hỏi nào cả, xin tránh ra cho.”, nói xong, anh ôm cô đi ra phía bên phóng viên kia biết đã dây phải người khó đối phó, nhưng vẫn không chịu buông tha, hắn tiến đến trước mặt hai người, giơ máy ảnh lên nháy lia lịa, miệng vẫn liên tục hỏi “Là do tay cô có vấn đề với dây thần kinh, hay là vì trạng thái tinh thần?…”Trần Hiêu nghe thấy thế thì đột nhiên biến sắc, vóc người anh cao, động tác mau lẹ, anh tiến đến cầm thẻ của hắn ta lên nhìn lướt qua, sau đó lạnh lùng nói, “Diêu Phong của tạp chí Âm nhạc cổ điển và cuộc sống, tôi nhớ rồi, tôi khuyên anh xóa hết những bức ảnh đó đi, bằng không chúng ta gặp nhau tại tòa án.”Diêu Phong vẫn chưa nhận ra anh là ai, nhưng lại bị thái độ của anh vây cho nghẹt thở. Đang lúc hắn chưa biết phải làm sao, thì Cao Thanh đột nhiên chen vào “Anh phóng viên này, tôi khuyên anh đừng nên đối đầu với cậu chủ của Hành Sinh, mau xóa những bức ảnh chụp vợ anh ấy đi.”Trần Hiêu lạnh lùng ngước mắt, tóm ngay được vẻ trào phúng trong ánh mắt Cao Thanh. Anh nhớ đêm đó Chung Diệc Tâm kể cô gặp phải một người rất đáng ghét, không hiểu sao anh lại cảm thấy chính là Cao mặt tên phóng viên lộ vẻ quẫn bách, hắn không dám hỏi lại, đành phải lề mề xóa bỏ đống ảnh này, Lương Tễ Thần điềm tĩnh nói “Anh Trần, anh đưa vợ anh ra ngoài trước đi, tôi sẽ kiểm tra xem hắn ta có xóa hết hay không.”Trần Hiêu gật đầu, anh ôm Chung Diệc Tâm bước nhanh ra ngoài. Trước khi đi, Chung Diệc Tâm cũng không quên nhìn Lương Tễ Thần với ánh mắt cảm khỏi nhà hát lớn, hai người đi tới cạnh xe. Trần Hiêu đưa tay che nóc xe cho cô, đợi cô ngồi vào chỗ rồi, lại thấy Lương Tễ Thần đang đi vội về phía này, anh liền đóng cửa lại, đứng đó tay Lương Tễ Thần cầm một cái túi giấy, anh ta liếc qua Chung Diệc Tâm đang ngồi trong xe, sau đó đưa cái túi cho Trần Hiêu, “Cái này là thầy tôi dặn tôi đưa cho cô ấy.”Trần Hiêu gật đầu, anh hỏi “Đây là gì vậy?”“Là video và audio những lần biểu diễn trước của cô ấy, anh có thể lấy ra xem.”“Biểu diễn?”, vừa rồi nghe phóng viên nhắc đến buổi biểu diễn, trong lòng Trần Hiêu đã có dự cảm, nhưng tình huống lúc đó gấp gáp, anh không rảnh phân tâm, cho đến lúc này mới chợt nảy sinh nghi Tễ Thần giữ nguyên vẻ lãnh đạm, không có vẻ trào phúng, cũng không có biểu cảm gì khác, “Anh Trần, chẳng lẽ anh hoàn toàn không biết gì về quá khứ của vợ anh à?”***[1] Concerto và symphony giao hưởng khác nhau, hiểu đại khái là concerto thì có một loại nhạc cụ chính, các nhạc cụ khác chỉ làm nền hỗ trợ; symphony thì có rất nhiều nhạc cụ phối hợp chặt chẽ với nhau.[2] Đoạn nhạc encore Là một màn trình diễn bổ sung khi chương trình kết thúc, thường là để đáp lại những tràng pháo tay kéo dài từ khán Càng về sau có lẽ truyện càng nhiều khái niệm về nhạc cổ điển, chỗ nào không đúng mong các cao nhân góp ý nhé!
Chương 37 Đừng làm việc quá độ nhéSáng hôm sau, vừa tỉnh lại chỉ thấy toàn thân đau nhức, người đàn ông bên cạnh đáng lẽ đã đi làm từ sớm thì nay vẫn còn Nhung khẽ động, trong phút chốc toàn bộ kí ức đêm qua chợt ùa về. Hình như đêm qua, cô đã nói...Vừa nghĩ đến đây, gương mặt liền đỏ bừng, bản thân nhanh chóng ngăn kí ức đêm qua gợi quay qua nhìn người đàn ông đang ngủ say bên mình, đôi chân vừa động, đã chạm tới thân thể ấm nóng của anh, cả hai người giờ đây đều trong trạng thái không tấc Quỳnh đưa tay kéo cô nằm xuống, gương mặt anh tuấn nở nụ cười rạng rỡ.“Đêm qua em nhớ em nói gì không?”Bị kéo vào lòng ngực vững chãi, cô rúc trong lòng anh, hai má đỏ hồng, khoảng cách này có thể cảm nhận rõ được nhịp tim của im lặng, nhưng người đàn ông bên cạnh không bỏ qua dễ dàng, anh lại trở mình, hai người đổi tư thế, nam trên nữ dưới.“Đêm qua, em...”Cô ngập ngừng giây lát, đúng là uống rượu chỉ có hại cho bản thấy cô không nói gì, bàn tay anh từ từ lướt xuống phía dưới, gương mặt anh kề sát lại, cắn nhẹ vào bả vai.“Xem ra, cần ôn lại rồi.”Trong phút chốc, Phi Nhung liền hét lên.“Em nói, em nói.”Nghĩ đoạn cô lại lắp bắp, ánh mắt liếc sang hướng khác-“Em, em yêu anh.”Anh hài lòng nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch“Nữa nhé?”Mặt cô lại đỏ lên. Ý anh là gì? Cho đến khi gương mặt anh dán lại gần, cô mới chợt nhận ra ý đồ, ấp a ấp úng nói.“Em đau. Không động được.”“Không sao, anh làm là đủ rồi.”Cô lại trợn tròn đôi mắt nhìn nam nhân trước mặt. Cứ như vậy, cô lại bị hành hạ đến giữa trưa. Ngay khi xong việc, một người thân xác rã rời, một người thì gương mặt lại vô cùng rạng không muốn cử động, lười biếng xoay người, anh liền tiến lên, xốc chăn, bế cô lên.“A...” Cô giật nảy mình, vội vàng ôm lấy cổ anh, vẻ mặt kinh ngạc nhìn mỉm cười nói.“Anh tắm cho em.”Anh nhẹ nhàng đặt cô vào bồn, khi vừa đặt xuồng, tấm chăn quấn quanh thân người cô cũng rớt phịch xuống, cô theo quán tính liền đưa hai tay chặn lại. Ý cười trên gương mặt anh càng lúc càng đậm.“Giờ mới che có vẻ hơi muộn.”Không chịu nổi lời nói bá đạo như vậy cô liền xoay người ngược lại, bóng lưng trắng noãn cứ như thế lồ lộ trước mặt anh. Ngay sau đó anh bước vào bồn tắm, không gian vừa đủ cho hai người, anh ôm chặt lấy phải mất một lúc mới ổn định lại cảm xúc, cả người cô giờ phút này đều nhiễm một lớp phấn hồng, cô vừa mới cử động anh đã kéo lại, ngay lập tức cả người cô lại cảm nhận được vật cơ thể ấm nóng của anh.“Em tự tắm được, anh mau ra.”Hai tay cô xua anh, nhưng trái lại anh bắt lấy đôi tay đang làm loạn ấy.“Đừng nhúc nhích.”Giọng nói hiển nhiên là rất kiềm Nhung hơi giật mình, câu nói này của anh, hàm chứa rất nhiều ý tứ. Đêm qua cô đã bị hành hạ cả đêm, sáng dậy lại bị hành tiếp, sao ham muốn người đàn ông này có thể lớn như vậy xoay người, nép sát vào thành bồn tắm, cách xa anh ra một chút.“Em đang mang thai, anh nên kiềm chế lại.”Cô vừa xoay người, mái tóc đen buông xõa trên làn nước, hai bầu ngực cứ như vậy ẩn hiện, bộ dạng muốn bao nhiêu quyến rũ liền có bấy nhiêu, ánh mắt Anh lại lần nữa tối sầm, yết hầu anh chuyển động lên xuống, cái thứ bên dưới giờ phút này cương cứng đến phát đau.“Đều tại em cho anh nhịn hơn một tháng trời.”Hơn một tháng trời là quá ngắn rồi, sao tới miệng anh lại như đang đổ oan cho cô vậy.“Anh mau đi.”Anh cũng không ép cô nữa, anh hơi cau mày đứng thẳng dậy, cô vừa ngẩng lên đã trông thấy cặp mông tròn trịa cô, cô lập tức xoay đầu xấu rửa xong, cô liền mặc bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn mà bước xuống dưới xuống phía dưới đã vọng lại tiếng nói cười rôm rả, là cha mẹ của anh . Cô ngước nhìn ba người, trong lòng dấy lên cảm giác yên bình đến thấy cô liền kéo xuống ngồi bên cạnh, chiếc áo này vốn không phải là chiếc áo cao cổ, vì vậy để lộ trên cổ cô các dấu vết ửng đỏ tương đối dễ nhìn. Tô Mạch Hoa và Phó Trung Kì thấy vậy liền cười thầm, bắt đầu gắp thức ăn vào chén cho cô.“Hai đứa cứ từ từ, đừng làm việc quá độ nhé.”Thức ăn vừa vào đến giữa chừng cô không nhịn được liền ho khan.
quy phục vợ yêu